Ô Hắc - Ma Hoàng chi trói buộc
Tên khác : 污黑
Tác giả : Hắc Sắc Cấm Dược 黑色禁药
Thể loại : đam mỹ, xuyên không, huyền huyễn, NP, ngược luyến, ngược tâm, ngược thân, HE
Tình trạng : Hoàn
Rating : 7.0 /10
Hắn ngoại trừ giá trị lợi dụng ra…
Thì so với phế vật cũng không khác nhau là mấy…
Không ai cần…
Đầu thật đau quá…
Hắn không thể nhớ lại hình dáng của bọn họ,
thế nhưng lại nhớ rất rõ lúc đó trái tim đau đớn tan nát đến thế nào…
Không !
Hắn không muốn nhớ đến cái gì hết !
♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
31 tuổi, hắn đứng ở thế giới đích đỉnh núi, nắm giữ toàn cầu kinh tế mạch sống. nhưng một hồi quỷ dị đích tai nạn trên không lại làm cho hắn té một cái khác xa lạ đích thế giới, trở thành tầng dưới cùng cũng nhất ti tiện đích nô lệ. Không có gì là không thể kiên trì , vì yêu mến đích thê tử.
Nhưng hắn được đến , lại là thê tử đích phản bội, cùng với hai người mạnh đích lăng nhục cùng xâm phạm.
….♣♣♣…
Đột nhiên, nam nhân đưa tay che đi hai mắt, ngửa đầu cười lớn, cười bi thương mà tuyệt vọng, cười đến mức, nước mưa rơi vào trong cổ họng, phải cúi gập người xuống ho khan, ho đến mức nước mắt cũng trào ra, nhưng vẫn như trước cười man dại…
Tràng cười này, so với khóc, còn đau khổ hơn…
Nguyên lai cũng không phải là của hắn, dáng cười ôn nhu ấm áp, ánh mắt thân thiết, cái ôm vững chắc khiến người ta an lòng…
Cũng không phải là của hắn! Cho tới bay giờ cũng không phải ! !
Hắn chỉ là một tên hề giữa một vở hài kịch do mấy kẻ kia dựng lên, một tên hề ngu ngốc đã không còn chút giá trị lợi dụng.
Diễn viên chính đã xuất hiện, còn hắn, ngay cả vị trí thế thân cũng chẳng còn xứng đáng, huống chi lúc này, hắn vừa bẩn thỉu vừa tàn tạ, khuôn mặt thì xấu xí hốc hác..
Nguyên lai… hắn đi tới thế giới này, mất đi địa vị, mất đi thân nhân… chỉ để làm một vật chứa, một vật tạm thời thay thế, lại vẫn tự cho là đúng mà giữ lấy những tình cảm không thuộc về mình…
….♣♣♣…
Tuyết cũng vì tuyệt vọng của vương giả mà nhiễm thêm một tầng huyết sắc, tựa như huyết lệ nghìn năm ngưng kết lại, đột nhiên vỡ vụn
“Đau đớn vô cùng… Bi thương vô cùng…”
Tuyệt vọng vô cùng…
Ngực giống như bị ai đó chậm rãi xé toạc ra…
Rất đau, rất khó chịu…
Mới là chỉ chạm vào huyết vũ, đã đau đến mức hô hấp cũng không thông, như vậy thì ngươi làm cơn huyết vũ này rơi xuống, còn có thể tuyệt vọng đến mức nào ?Thẳng đến hắn gặp cái kia bị khóa tại tường băng sau đích hồng phát nam nhân, hắn nọ vậy biến lãnh đích trái tim mới rốt cuộc lần nữa nhảy lên. Chỉ là nhưng lại không biết – hết thảy, đều là chỉ là một hồi đủ để đưa hắn đẩy hướng tuyệt vọng vực sâu đích — âm mưu…
….♣♣♣…
Ngay tại thời khắc cuối cùng trước khi thần thức tiêu thất, hắn cố gắng nhớ, nhớ thật kỹ, giả như một ngày nào đó, còn có thể gặp lại người kia…
Hắn nhất định sẽ rút đi lại móng vuốt của mình, để cho dù có đem người kia vững vàng ôm vào bảo hộ trong lòng, cũng sẽ không khiến hắn bị thương chút nào…
Ma pháp này lại tiêu hao của hắn đến chín thành ma pháp lực, khiến hắn bị tâm ma xâm chiếm, cuối cùng thì phát điên.
….♣♣♣…
Huyết vũ giăng kín bầu trời, Minh vương một thân rực màu máu của địch nhân tựa như chiến thần, sinh ra để hủy diệt, trường kiếm trong tay vung lên đầy hung ác, khóe miệng nhếch lên thành một tiếu ý âm lãnh khiến hắn giống như một quỷ mị ưu nhã mà tàn nhẫn
Hắn …đã từng là cơn ác mộng của tất cả mọi người trên đại lục.
….♣♣♣…
Một màu lam sắc, bông hoa tỏa ra quang mang nhàn nhạt an tĩnh nằm trên đất bùn, cô độc, cùng hắn.
Ôn nhu như vậy.
Tràn ngập ý nghĩa yêu thương.
Thứ duy nhất hắn nghĩ đến bây giờ là phải tìm cách mau chóng trở về, bởi vì Vong Dạ đang chờ hắn.
Trên con đường của trấn nhỏ, nam nhân toàn thân hắc y ướt đẫm cô độc đứng dưới mưa, nước mưa lạnh buốt không ngừng theo khuôn mặt hắn chảy xuống, mang theo máu tươi từ vết thương trên mặt hắn, một giọt lại một giọt rơi xuống mặt đất..
Hắn cảm thấy hiện tại ngay cả hô hấp cũng trở nên đau đớn…
….♣♣♣…
Hắn không muốn buông tay như thế…
Người kia bị thương là vì hắn…
Người kia nhất định yêu thương hắn…
Hắn chỉ là một tên hề giữa một vở hài kịch do mấy kẻ kia dựng lên, một tên hề ngu ngốc đã không còn chút giá trị lợi dụng.
Diễn viên chính đã xuất hiện, còn hắn, ngay cả vị trí thế thân cũng chẳng còn xứng đáng, huống chi lúc này, hắn vừa bẩn thỉu vừa tàn tạ, khuôn mặt thì xấu xí hốc hác..
Thế nhưng, nam nhân lại không biết là vì chính những giọt nước mắt của mình, mà so với hạt mưa càng khiến ánh mắt thêm mịt mờ, thế nhưng hắn chỉ rơi một vài giọt lệ, nhỏ xuống, rồi cái gì cũng không còn gì nữa…
….♣♣♣…
Ánh tà dương u ám chiếu xuyên qua thân thể của thiếu niên, hắn dốc hết sức lực còn sót lại của mình… Muốn tới gần chủ nhân hơn… Muốn hôn lên đôi môi đang khép mở kia…
Hắn hiện tại chỉ mong có thể thực hiện được ước vọng xa vời kia…
Tựa như hàng ngàn con đom đóm vờn bay giữa không trung, cuối cùng là tiêu thất hoàn toàn…
….♣♣♣…
Trống không…
Hắn vẫn như cũ một mình cô độc trơ trọi ngồi dưới chân núi, gió tuyết vẫn gào thét rất lớn…
Tất cả…
Đều chỉ là ảo giác…
Nam nhân cứ vậy ngã xuống nền tuyết lạnh, thế giới này cuối cùng cũng cho hắn được một tia quan tâm ít ỏi, mặc dù rốt cuộc cũng chỉ là ảo giác của một mình hắn…
Tuyết, dần dần ôm trọn thân thể hắn… Như đang mai táng cho một sinh mệnh không thuộc về thế giới này, thẳng đến khi hô hấp của hắn chậm rãi dừng lại…
Chết, là có thể đem tất cả mọi thứ đều vứt bỏ hết.
Vui sướng, đau thương, tuyệt vọng, tất cả đều vứt bỏ hết…
….♣♣♣…
Không một tiếng động, lặng lẽ rơi xuống, tựa như một viên ngọc lưu ly bị vỡ tan, trong khoảnh khắc rơi xuống liền phá thành vô vàn mảnh nhỏ.
Tay lướt qua… Phát hiện là nước mắt.
Nguyên lai hắn cũng có nước mắt.
Nhẹ nhàng nhắm mắt lại, Phỉ thả lỏng chính mình, để mặc cho nước mắt vô thanh rơi xuống…
….♣♣♣…
Những ký ức về nam nhân một lần lại tiếp một lần trùng kích hắn…
Khiến hắn đau, đau đến mức ngay cả hô hấp cũng nặng nề…
Nhưng đợi đến khi hắn trở mình tìm hết toàn bộ căn phòng xong, mới nhớ ra, những thứ thuộc về nam nhân. tất cả đều đã bị hắn hủy…
Toàn bộ đều đã hủy…
Khiến hắn… Chua xót đến đau đớn.
….♣♣♣…
Hắn không hạ thủ được…
Chỉ cảm thấy ngực đau quá… Đau quá…
Tựa như bị người ta hung hăng đạp lên…
Thần tình trong kim sắc song nhãn kia cũng dần biến chuyển, dường như là muốn khóc, thoạt nhìn chỉ thấy ẩn hiện một nét bi thương.
vì sao ác ma cũng có nước mắt…
Đúng vậy, ác ma tàn bạo kia… cư nhiên lại rơi lệ…
….♣♣♣…
“Ngươi nói… Nếu ta đem nó trả lại cho hắn, hắn sẽ tha thứ cho ta không ?” Hủy Tạp cúi đầu nhìn tinh thể nằm trong lòng bàn tay mình, nhãn thần có loại ôn nhu không nói được thành lời, chỉ là mơ hồ còn cất giấu một điểm thương cảm nhàn nhạt : “Kỳ thực ta cũng không mấy trông mong là hắn có thể hoàn toàn tha thứ cho ta, dù sao cũng đã từng đối với hắn làm quá nhiều những chuyện quá phận, chỉ là mong như vậy ít nhiều gì cũng bù đắp được chút lỗi lầm…”
Cho dù chỉ là một điểm, cũng mong muốn người kia đối với mình giảm đi chút hận ý, một chút thôi cũng được.
….♣♣♣…
Một giọt lệ trong suốt, vô thanh theo khóe mắt chảy xuống…
Mang theo hận thù của hắn…
Cùng với tình yêu…
Chú ngữ tự mình triệt để hủy diệt chính mình.
Tại thời khắc cuối cùng, hắn đã lựa chọn tự hủy chính mình, chỉ để cứu một người ngay cả một cái liếc mắt chân chính đến mình cũng chưa từng…
Đọc tại : dongbangto / pyvia
Truyện dịch : wattpad
0 Comentarios: